“Này anh, có muốn trở lại thời 18 tuổi một lần nữa không?” Nàng hỏi tôi.
“Thôi.” Tôi đáp. “Không muốn đâu.”
Có vẻ nàng không lý giải được câu trả lời ấy.
“Không muốn trở lại thời 18 tuổi à? Thật không đấy?”
“Thật chứ.”
“Tại sao?”
“Cứ như bây giờ được rồi.”
Nàng chống khủy tay lên bàn, nâng cằm, suy nghĩ lung lắm. Vừa suy nghĩ lung lắm vừa khuấy muỗng lách cách trong cốc cà-phê.
“Em không tin đâu.”
“Tin thì tốt hơn.”
“Nhưng tuổi trẻ mới là tuyệt vời chứ!”
“Có lẽ thế.”
“Vậy sao anh lại muốn như bây giờ?”
“Bởi trẻ một lần là đủ rồi.”
Trích dẫn từ truyện ngắn Người đi vé ngày - bản dịch của Vanilla đăng trên Yume.vn.
21 notes





